"Mới xuất hiện dạo gần đây sao?" Trần Huyền hỏi.
An Miểu Miểu đáp: "Nếu tính thời gian, đại khái là khoảng mười ngày trước. Vô diện nhân tuy có mặt ở khắp Đại Chu, nhưng tại những nơi như Việt Châu hay Lĩnh Châu thì lại rất hiếm thấy. Dù sao bọn họ cũng sống chủ yếu nhờ tiền thưởng, mà bá tánh ở hai châu này làm gì có tiền dư dả để xem mấy trò này."
"Theo tin tức ta thu thập được, chừng mười ngày trước, trong Việt Châu thành bắt đầu xuất hiện vài nhóm vô diện nhân biểu diễn, ngay sau đó, các quận thành và huyện thành lân cận cũng có." An Miểu Miểu nói tiếp: "Cứ như một tổ chức quy củ, thoắt cái đã rải rác khắp hai châu."
"Nếu tính theo mốc thời gian này..." Trần Huyền vuốt cằm trầm ngâm: "Giả sử đám vô diện nhân kia đi từ kinh đô tới, lại đi trước chúng ta lâu như vậy, đại khái là xuất phát ngay sau khi triều đình giao hai châu cho Tướng quân phủ. Như vậy thì thời gian hoàn toàn trùng khớp!"




